- Góc chia sẻ - Chia sẻ
|
|
Chia sẻ8/5/2010 - 11:57:52 AM
|
Đầu thư, tôi xin trân thành cảm ơn sự chia sẻ và động viên của toàn thể bạn đọc. Tôi mong sẽ tiếp tục nhận được lời chia sẻ từ phía các bạn độc giả về những trải nghiệm suy nghĩ và cảm xúc trong tôi.
Hơn tháng qua kể từ ngày tôi viết tâm sự của mình lên diễn đàn. Tôi đã trải qua rất nhiều những cảm xúc khác nhau. Tôi bắt đầu đặt những câu hỏi: những suy nghĩ của mình từ trước tới nay, có ảnh hưởng gì tới con người mình? Hạnh phúc đích thực là gì?
Tôi đã thấy con người của tôi giờ đây không phải là con người tôi mong ước trước kia. Tôi đã thấy nụ cười hạnh phúc của chị bán hạt dẻ bên đường, nụ cười của những chị bán hàng rong, nụ cười của đôi vợ chồng câm điếc... và rất nhiều những nụ cười khác nữa. Điều đó đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Đặc biệt là hình ảnh của đôi vợ chồng câm điếc.
Tôi tới một quán nước bên vỉa hè. Ông chủ quán đang mải ghi số đề cho khách. Tôi gọi anh ta cũng không nghe thấy. Rồi một người bên cạnh vỗ vào vai anh ta. Anh ta quay lại ú a ú ớ gì đó, rồi chỉ vào các đồ uống. Tôi chỉ vào trà đá. Anh ấy rót cho tôi một cốc rồi lại tập trung vào phân tích lô đề. Tiếp đó lại nói chuyện rôm rả với mọi người ngồi bên cạnh. Theo tôi nghĩ chắc hẳn là hàng xóm hoặc những người thân. Vì chỉ họ mới hiểu được ngôn từ cử chỉ mà anh ta muốn nói. Bỗng một người đi xe máy tới phanh khít một cái và hỏi người ngồi ngoài: "Anh ơi, cho tôi hỏi số 17BT4 có ở gần đây không ạ?". Trong khi mọi người chưa biết chưa biết hoặc lúng túng không biết chỉ đường cho anh thế nào thì anh chủ quán điếc đứng dậy cầm một mảnh giấy và một cái bút đưa cho người hỏi đường. Anh chàng hỏi đường cũng chẳng biết thế nào về anh bán quán nước, theo bản năng anh ta viết địa chỉ mình muốn tìm trên giấy của anh bán hàng nước. Anh bán hàng nước không nói được nhưng vẫn dùng cử chỉ để cho anh hỏi đường biết địa chỉ anh ta đang cần tìm, Địa chỉ đó ở ngay trong gõ đối diện với quán nước của anh.
Rồi mọi người về hết tôi vẫn ngồi. Anh chuẩn bị dọn hàng, một người phụ nữ ra giúp anh. Người phụ nữ này cũng không nói được. Họ nở nụ cười với nhau rất tươi và nói chuyện với nhau rôm rả mà chỉ họ mới hiểu. Tôi đoàn đó là vợ của anh. Rồi chốc chốc, anh chủ lại véo yêu chị vợ với nụ cười trên môi thật đẹp. Tôi chợt nghĩ, không phải ai cũng cười được như họ. Tôi chào ra về. Chị vợ nhìn tôi với nụ cười thân mến giống như hiểu tôi đã nghĩ gì vậy.
Trong đầu tôi thoáng có mong ước được như họ. Và tôi đã nghĩ hạnh phúc đơn giản chỉ là khi ta cảm thấy thoải mái với những gì ta có và sẵn sàng thể hiện điều đó ra ngoài. Sau đó, tôi đã quyết định viết đơn xin thôi việc trong khi tôi vẫn chưa biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Tôi chỉ thấy giờ đây tôi không hợp với vị trí này. Tôi cần thay đổi để tìm cho mình một vị trí trong xã hội phù hợp hơn với bản thân mình. Tôi muốn gạt bỏ hết tất cả những tham vọng về đồng tiền sang một bên mà mong mình đạt được một cái lớn hơn thế. Đó là tìm đúng vị trí của mình trong xã hội, cân bằng được trong cuộc sống gia đình, bạn bè, người thân, xã hội.
coptrang86@yahoo.com.vn
|
|
|
|
Về trước
|
|
|
|
|
|
|