- Góc chia sẻ - Trải nghiệm
|
|
Trải nghiệm4/6/2010 - 3:42:22 PM
|
Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân. Sinh ra tôi đã là một đứa trẻ nhút nhát. Có những việc mà những đứa trẻ khác vượt qua rất bình thường thì với tôi đôi khi nó lại là một khó khăn lớn. Vì sự cười đùa mà lên 10 tuổi tôi mới giám mặc quần đùi vì không thể chịu được cái nóng của mùa hè thêm nữa với chiếc quần dài. Tới 15 tuổi tôi mới biết đi xe đạp cũng vì sự nhút nhát. Tôi lớn lên cùng với những rắc rối của chính bản thân mình, nhưng tuổi thơ vẫn là những gì tôi thấy đẹp nhất trong quãng đời mình trải qua.
Bước vào tuổi mới lớn, tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi nghĩ nhiều hơn về tương lai, về những gì đang diễn ra. Tôi sợ cái nghèo mà gia đình tôi đang trải qua khi cuốc đất, làm ruộng. Tôi đã vê từng viên đất và tự hứa với lòng mình: "mình phải cố gắng, mình không thể nghèo". Những suy nghĩ ấy luôn thường trực ở bên tôi.
Khi còn nhỏ, tôi vốn là một đứa bé ít nói. Lớn lên tôi lại càng ít nói hơn. Và không biết từ khi nào suy nghĩ "cần cù có thể bù lại thông minh" len lỏi vào trong đầu tôi. Tôi đã cố gắng cho dù những gì tôi đạt được trong học tập chẳng bao giờ làm tôi thấy thỏa mãn cả. Tôi tự tìm hiểu nhiều hơn về bản thân mình. Tôi biết khả năng ghi nhớ sự kiện của mình kém cỏi, khả năng tư duy của mình có nhiều hạn chế. Bởi thế, dù cố gắng nhưng điểm số trong học tập vẫn không cao. Nhưng không vì vậy mà tôi bỏ cuộc. Tôi vẫn tiếp tục cố gắng. Tôi vào học cao đẳng. Và giờ tôi đang theo học lên đại học. Cùng lúc, tôi đi làm nhân viên kinh doanh. Một công việc mà khi theo hoc cao đẳng tôi chẳng bao giờ nghĩ tới.
Khi xin đi làm nhân viên kinh doanh, trong tôi chỉ có hai suy nghĩ đơn giản: "cứ làm và học hỏi kinh nghiệm dần" và "phi thương bất phú". Chỉ hai điều ấy thôi đã khiến tôi cố gắng rất nhiều trong công việc. Và giờ tôi cũng đã làm công việc này được gần một năm. Cho dù số đơn hàng tôi ký được không nhiều, nhưng vẫn được đồng nghiệp và cấp trên ghi nhận sự cố gắng.
Trong thời gian này cũng là lúc tôi phải đối diện nhiều hơn với bản thân mình. Tôi là người sống hướng nội, khả năng linh hoạt trong ngôn từ của tôi có nhiều hạn chế. Với bản thân mình, tôi sống không có nhiều chuẩn tắc. Giờ đây công việc của mình không suôn sẻ, tôi không còn đủ tự tin rằng mình sẽ đi theo con đường kinh doanh. Tôi không đủ tự tin với ngành nghề học trước đây. Tôi không tập trung học tập nên phải thi lại liên miên. Chương trình học liên thông lên đại học giờ đây đối với tôi chỉ là lấy bằng cấp. Tôi không biết mình phải định hướng gì cho ngày mai.
Trong quá trình học tập và đi làm tôi cũng tự khám phá bản thân. Tôi đọc nhiều hơn về tâm lý học. Tôi đọc nhiều hơn về triết học Phương Đông. Tôi hiểu được vì sao con đường tôi đi và tâm trạng của tôi lại dẫn tới đây. Nhưng quả thực tôi không biết mình phải bước tiếp ra sao. Tôi có những người bạn thân. Họ sống đơn giản, không có nhiều tham vọng và cũng không có nhiều điểm yếu như tôi. Và họ cũng thực sự không biết tôi vẫn luôn mong lòng mình được bình yên như họ. Trong lớp học của tôi cũng có nhiều người còn thất nghiệp, có người đồng lương chỉ đủ tiền đóng học phí. Nhưng họ có thể tập trung siêng năng với việc học của mình. Họ cũng không hề biết đôi khi tôi cũng chỉ muốn quên đi hết tất cả để là một cậu sinh viên siêng năng. Nhưng tôi đã không làm được điều ấy. Tôi ước chi tôi chưa bao giờ đọc dòng chữ "cần cù có thể bù lại được thông minh". Tôi ước chi những suy nghĩ và khát vọng làm giàu không sớm thoát khỏi tôi. Nhưng nó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Quả thực đã có nhiều lúc tôi nghĩ giải thoát mình khỏi mọi suy nghĩ ấy.
Tôi rất mong sự chia sẻ của các chuyên gia tâm lý và của toàn thể các bạn trên diễn đàn.
coptrang86
|
|
Ý kiến của bạn |
|
|
|
Các ý kiến phản hồi: |
|
|
|
|
Về trước
|
|
|
|
|
|
|