- Hỏi đáp - Có phải là hạnh phúc
|
 |
Hỏi đáp |
|
Có phải là hạnh phúc16/8/2010 - 9:08:37 AM
Tôi sinh ra trong một gia đình bán nông nghiệp ở một vùng quê ngoại thành Hà Nội. Một vùng quê không được yên bình như các vùng quê khác bởi những mặt trái của cơ chế thị trường. Gia đình tôi-một gia đình gia giáo, theo sự đánh giá của bà con thôn xóm. Một gia đình với những thế hệ nhà giáo nối tiếp nhau. Tuổi thơ tôi lớn lên trong sự che chở, nâng đỡ của bố mẹ và gia đình. Năm tháng dần trôi, tôi lớn lên,rồi đặt chân vào giảng đường Đại học. Tôi theo học ở một trường Đại học cách khá xa gia đình. Những năm theo học tôi luôn cố gắng phấn đấu, vươn lên trong cuộc sống cũng như trong học tập với hi vọng mang lại một cái gì đó mới mẻ cho gia đình mình. Và tôi cũng đã đạt được những thành tích nhất định khi ra trường: Tốt nghiệp loại Khá, và vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Tuy nhiên, quãng thời gian xa nhà cộng với những kinh nghiệm sống đã tích luỹ đuợc, tôi đã nhận ra cái hạnh phúc đơn sơ kia của gia đình mình thật mong manh và có cái gì đó thiếu bền chặt. Mẹ tôi là một bà mẹ "đắm đuối vì con". Sự hi sinh của mẹ cho anh em chúng tôi thì không thể đong đếm được. Cuộc đời mẹ là cuộc đời của vất vả, sóng gió và khổ hạnh, suốt đờì "chân lấm, tay bùn" để kiếm từng bát gạo để nuôi dưỡng chúng tôi khôn lớn. Còn Bố tôi là một "cây phong ba" đứng giữa những cơn sóng dữ của cuộc đời.Cuộc đời bố trải qua quá nhiều chông gai. Những vết nhăn, những sợi tóc bạc đã in dấu những nhọc nhằn trong cuộc đời của bố. Tôi lớn lên được như ngày hôm nay là nhờ ơn dưỡng dục của bố mẹ. Tôi vẫn luôn khắc ghi và cảm tạ ơn nghĩa trời biển đó. Nhưng tôi vẫn thấy thiếu một sự quan tâm thực sự, một sự quan tâm giúp cho tôi có được những sức mạnh tinh thần để vượt qua giông bão của cuộc đời đầy sóng gió này. Những giây phút bố hỏi đến đời sống riêng,những niềm vui nỗi buồn của tôi dường như không tồn tại. Dẫu biết bản thân đã trưởng thành nhưng tôi vẫn cần một chỗ dựa tinh thần, một điểm tựa vững chắc cho tôi hướng về khi vấp ngã. Tôi thực sự thấy buồn, và nhiều khi cả thất vọng về gia đình dẫu biết rằng đó chính là cái nôi nuôi dưỡng tôi khôn lớn. Nhiều khi tôi thấy bế tắc và không muốn sống cùng gia đình nữa, tôi muốn đến một nơi thật xa,nơi có những tình thương dạt dào, nơi người với người sống để yêu nhau. Tôi thấy thật buồn! Mong nhận được sự giúp đỡ, chia sẻ của các bạn. |
|
|
---
|
|
Ý kiến của bạn |
|
|
|
Các ý kiến phản hồi: |
|
|
|
|
Về trước
|
|
|
|
|
|
|
|
|